Tình khúc kỷ niệm.....

Thảo luận trong 'Chắn hội Lèo Tôm' bắt đầu bởi nguyentuanviet, 24/7/14.

  1. Bỏ qua thông báo này (sẽ không bao giờ được hiển thị nữa, dù bạn đăng xuất/ đăng nhập lại)
  2. Ấm Áp Mùa Đông 2021: Chung tay vì Cộng đồng!

    Từ ngày 28/10/2021 đến 31/12/2021. Mục tiêu: 0

    Đã có 0 người ủng hộ. Số tiền nhận được là 0

    0
    Bỏ qua thông báo này (sẽ không bao giờ được hiển thị nữa, dù bạn đăng xuất/ đăng nhập lại)
  3. Bỏ qua thông báo này (sẽ không bao giờ được hiển thị nữa, dù bạn đăng xuất/ đăng nhập lại)
Bỏ qua thông báo này (sẽ không bao giờ được hiển thị nữa, dù bạn đăng xuất/ đăng nhập lại)
  1. nguyentuanviet

    nguyentuanviet Chắn hội LÈO TÔM

     
    SON_NET_BNquê tôi 17 thích điều này.
  2. nguyentuanviet

    nguyentuanviet Chắn hội LÈO TÔM

  3. quê tôi 17

    quê tôi 17 Lý trưởng

     
    SON_NET_BNnguyentuanviet thích điều này.
  4. nguyentuanviet

    nguyentuanviet Chắn hội LÈO TÔM

    A mang tình em đến trọn đời......
     
    beb123, SON_NET_BNquê tôi 17 thích điều này.
  5. Chậu Mật Ong

    Chậu Mật Ong Hội Phó Chắn hội Lèo Tôm

    NHỚ

    Đã sang những giây phút đầu tiên của tháng mười, tiết trời bắt đầu lạnh rõ rệt hơn về đêm. Khó ngủ, hay mất ngủ làm ta trằn trọc đến thế. Mở cửa, bước ra sân để cảm nhận những cơn gió se se áp nhè nhẹ vào mặt gợi lại bao cảm xúc. Có lẽ, trong mỗi chúng ta ai cũng có những ký ức để nhớ, để khắc khoải và để ngoái đầu nhìn lại mỗi khi có thể. Đời người luôn có những giây phút lắng đọng và ngẫm lại những ký ức thủa hàn vi để cùng ôn lại những hoài niệm xa cũ.

    Đôi lúc trên đường đời vội vã bon chen, ta vô tình dừng lại. Dừng lại đơn giản chỉ để ngắm nhìn… một vạt nắng lướt qua hiên nhà, một con đường mà ta đã từng đi qua hay đơn giản chỉ là một dáng hình thân thuộc ùa về trong tâm trí. Một thoáng mơ hồ để rồi ngậm ngùi nhận ra rằng ta đã đánh rơi quá nhiều thứ mà ta hằng trân trọng. Ta lục lọi lại khối ký ức tưởng chừng đã quá tải của bản thân chỉ để ghép lại, cho dù là chắp nối nhưng cũng đủ để lôi ta về với chính bản thân ta của một ngày xưa cũ. Một thời mà ta ngây dại, trong trẻo với đầy ắp những tiếng cười vô tư trong sự yêu thương đùm bọc của gia đình. Và rồi chính ta vỡ òa trong nỗi nhớ – nỗi nhớ về ta của một ngày hôm qua như thế…

    Ta nhớ về tuổi thơ. Tuổi thơ của những cánh diều chấp chới mang ước mơ của những đứa trẻ bay vút lên bầu trời. Nhớ những đêm hè oi ả nằm trên chiếc chõng tre nghe bà kể chuyện cổ tích mà ngắm nhìn bầu trời đầy sao lấp lánh. Nhớ những tiếng võng kẽo kẹt lẫn trong những lời ru ầu ơ của mẹ. Nhớ những đêm đông gió rít qua khe liếp cửa mà rúc đầu vào nách bố tìm chút hơi ấm quen thuộc bên chiếc ổ rơm. Nhớ những lỗi lầm của một thời nông nổi, bồng bột thời niên thiếu đã không ít lần ta làm mẹ buồn và lo lắng đêm đêm. Rồi đứa trẻ nào cũng lớn, như chim non đủ lông đủ cánh rồi thì cũng sẽ bay, bay mãi, bay mãi, ngao du cho thỏa chí tang bồng. Những va vấp, những khó khăn…và những cơn bão ập đến làm cho cánh chim non nớt đó chao đảo tìm đường trở về. Trong cái tổ ấm của ngày xưa, mẹ vẫn đợi ta, âu yếm mỉm cười khi thấy ta chênh chao trước ngõ. Khi bắt đầu đối diện với những thử thách mới thấy nhớ vô cùng khoảng thời gian vô lo vô nghĩ trước đây. Bươn thân ra giữa dòng đời, tự mình giải quyết tất cả ta mới thấy nhớ sao cái cảm giác được chở che, bao bọc trong vòng tay gia đình... Nhớ lắm không khí quây quần mộc mạc khi xưa.

    Ta thật sự nhớ, nhớ lắm những món ăn do tay mẹ nấu, tiếng cười trong trẻo của mấy chị em khi được bố cho quà. Nhớ lắm cái âm thanh mộc mạc phát ra từ tiếng guốc, cái mùi không khí âm ẩm trong veo buổi sớm mai thức giấc và cả sự tĩnh lặng của màn đêm vùng quê không lẫn vào đâu được. Nhớ lắm những buổi trưa hè, gia đình ngồi quây quần bên nhau, bên nồi chè đỗ đen mà tiếng cười át đi cái oi ả của nắng. Nhớ lắm những ngày mưa, ta đứng lặng nhìn mẹ ta thiếp đi trong mệt mỏi với giấc ngủ vội vàng. Đưa mắt nhìn những hạt mưa trút xuống vòm cây mít xanh thẫm trước sân – màu xanh ta yêu thích – mà không khỏi nghĩ suy về cuộc sống. Mẹ ta chịu khổ cả đời vì con, vì cháu, vì cả gia đình không chút thở than. Ta cảm ơn không chỉ vì đức hy sinh của một người phụ nữ mà nhờ mẹ, ta trở thành ta của hiện tại – một chút cứng cỏi và gan góc của một đứa con trong một đại gia đình…Ta gói ghém tất cả vào sâu thẳm trái tim ta như những gì thiêng liêng và cao quý nhất để nhắc nhở ta rằng ta không bao giờ đơn độc trên hành trình đằng đẵng của cuộc đời.

    Rồi khi ta lớn, nỗi nhớ trong ta theo đó cũng lớn dần lên. Là con người, ta không khỏi hối tiếc cho những chuyện đã qua, những vỡ tan không đáng có để rồi giờ đây ta lặng yên trước những ánh nhìn thân thuộc, những tiếng cười vỡ òa trong những lời trách than. Ta hằng cám ơn cuộc sống đã cho ta có được mái ấm gia đình như thế. Mái ấm đó được tạo dựng, được nuôi dưỡng bởi những công sức những hy sinh của bố, của mẹ và của ông bà tổ tiên. Nhưng cũng trớ trêu thay khi mà ta bắt đầu cảm nhận được cuộc sống êm đềm thì cũng là lúc ta mất đi người cha kính mến. Đau xót tột cùng và hẫng hụt vẫn theo ta suốt những đêm không ngủ. Giữa được và mất, giữa bao bọc chở che và buông lỏng...ta cảm nhận rõ sự chông chênh trong từng suy nghĩ và mơ hồ về những gì sẽ tiếp diễn. Những giây phút ấy vẫn mãi nơi đây, đọng mãi trong ta và cả trong những lúc nén quay đi ngăn dòng nước mắt trào dâng. Những tiếng cười, lời nói, những dặn dò của cha vẫn vẹn nguyên trong tâm trí, gieo cho ta những mầm suy nghĩ trưởng thành và cứng rắn tương lai. Vẫn biết rằng còn đâu những hình dáng, còn đâu những ấm áp những tháng ngày có cha? Ta đã từng chọn lựa quên đi tất cả, nhưng có được đâu khi nó vẫn xâm chiếm tâm trí ta mỗi khi đêm về. Đôi khi cố quên đi sẽ khiến lòng nhớ, thật nhiều…

    Nỗi nhớ ùa về mang theo cả hình dáng bà gầy guộc, thân quen đến mộc mạc. Cả một đời bà lam lũ nuôi nấng dạy dỗ các con các cháu trong sự thiếu thốn về kinh tế, vật chất. Những sự hy sinh thầm lặng ấy đối với ta như một điều thiêng liêng nhất về ý nghĩa của cuộc sống. Bàn tay bà nhăn nheo, đôi chân bà gầy bé nhưng vô cùng bền bỉ trong bất cứ công việc nào để dạy cho ta biết về đức tính kiên nhẫn, hy sinh và lòng chịu đựng. Lòng nhân từ và trìu mến bà dấu trong những ánh mắt mờ mờ đục đục dõi theo bước chân chập chững của ta. Bà là như thế, luôn nhẹ nhàng và bao dung nên ta luôn dặn lòng mình phải nhớ, phải ghi nhớ tất cả để suy nghĩ và tôn thờ phát huy những điều đã trở thành truyền thống của đại gia đình nhà ta.

    Nỗi nhớ cũng làm con người mạnh mẽ và trưởng thành hơn nhưng tuổi trẻ nhiệt huyết và đam mê nên đâu chỉ có những khoảng đêm dài để nhung nhớ, để hoài niệm. Sáng mai, khi bình minh thức giấc, ta lại hoà chung vào cuộc sống vốn đã tất bật kia để bước tiếp, để mưu sinh và để thể hiện sự trưởng thành của bản thân ta. Mỗi bước đi, mỗi hành động đó đều được sự dõi theo, bao bọc và che chở của những đấng sinh thành dưỡng dục. Hiện tại là đây, cuộc sống là đây là những gì ta đang nắm giữ ngay lúc này. Hãy học cách yêu thương tất cả và sống trọn vẹn với tất cả, để những điều của hôm nay sẽ trở thành hoài niệm đẹp trong nỗi nhớ của ngày mai. Nỗi nhớ - kí ức sẽ là quyển nhật kí về những chặng đường đã qua để ta mỉm cười mỗi khi nhớ về nó. Mong lắm sự hoà thuận và đùm bọc từ anh em...
     
  6. muathuvang_vt

    muathuvang_vt Trưởng Ban TC_CHLT

     
    Chậu Mật Ong, SON_NET_BNnguyentuanviet thích điều này.
  7. nguyentuanviet

    nguyentuanviet Chắn hội LÈO TÔM

    Cuộc đời là chốn bể dâu khác chi thước phim vô thường.....:(
     
    beb123, kiepngheo2232, SON_NET_BN1 người khác thích điều này.
  8. nguyentuanviet

    nguyentuanviet Chắn hội LÈO TÔM

     
    kiepngheo2232, SON_NET_BNbeb123 thích điều này.
  9. nguyentuanviet

    nguyentuanviet Chắn hội LÈO TÔM

    mong em luôn hạnh phúc.... sau em luôn có anh.....
     
    muathuvang_vt, kiepngheo2232quê tôi 17 thích điều này.
  10. quê tôi 17

    quê tôi 17 Lý trưởng

     
    SON_NET_BNnguyentuanviet thích điều này.
  11. quê tôi 17

    quê tôi 17 Lý trưởng

  12. nguyentuanviet

    nguyentuanviet Chắn hội LÈO TÔM

  13. nguyentuanviet

    nguyentuanviet Chắn hội LÈO TÔM

  14. nguyentuanviet

    nguyentuanviet Chắn hội LÈO TÔM

  15. nammt333

    nammt333 Chắn hội LÈO TÔM

    Chú Vịt cũng mê âm nhạc nhẩy, bữa nào mời an đi hát anh biểu diễn cho vài bài :D
     
    SON_NET_BNnguyentuanviet thích điều này.
  16. nguyentuanviet

    nguyentuanviet Chắn hội LÈO TÔM

  17. Chậu Mật Ong

    Chậu Mật Ong Hội Phó Chắn hội Lèo Tôm

    Em !

    Anh chẳng biết anh viết gì vào lúc này, nhưng anh vẫn mở máy, vẫn viết em ạ. Hay đây chỉ là quán tính? Những ngày đầu tháng như dài bất tận với những khát khao hẹn hò trong anh. Anh cũng không thể giải thích nổi tại sao anh và em lại có thể chuyện trò với nhau nhiều đến như vậy? Những câu chuyện đâu có nhiều nội dung hay liền mạch đâu. Xoay quanh những thắc mắc, những động viên, những hờn giận của em và lời năn nỉ làm lành nơi anh. Những đoạn hội thoại đôi khi rời rạc, gãy khúc bởi những thứ chen ngang mà cả anh và em cũng chả có quyền gì trách cứ nhau. Từ sâu thẳm trái tim và khối óc anh vẫn muốn, vẫn luôn đau đáu suy nghĩ về những gì em nói, em viết. Anh vẫn muốn, muốn lắm một lần hai đứa mình cùng nhau đi dạo, cùng nhau đi ăn hay chí ít cũng cùng nhau nhâm nhi ly café đắng ngắt rồi ngắm nhìn những dòng người từ trên cao như một lần nào đó trong dĩ vãng. Anh cũng chẳng biết có nắm tay, dắt em qua nổi một mùa thu hay không nữa nhưng dù sao đó vẫn mãi chỉ là mong ước và giá như trong anh... Những kỷ niệm cứ thay nhau ùa về trong nỗi nhớ.

    Vì em đã không còn là em. Em của ngày xửa ngày xưa… Ngốc ạ!
    Nếu ngồi cạnh nhau mà nụ cười còn phải ngượng nghịu, nếu nhìn thấy nhau mà tim đau mắt ướt, nếu cách nhau một bước chân mà tưởng chừng là cả một đại dương, vậy ta gặp nhau để làm gì? Anh cũng buồn, cũng chán cũng hẫng hụt vô cùng khi không có facebook và thường xuyên online. Anh cũng chán lắm những lần hẹn rồi lại trượt, hoặc là hứa rồi vẫn huỷ. Lý do nào cũng có, lời giải thích nào cũng hay và hợp lý nên anh chả có một khe hở để thực hiện điều anh muốn.

    Gặp nhau thêm một lần, tình cảm vẫn không thể hồi sinh, cảm xúc vẫn không thể trở lại. Có thể anh ngộ nhận, có thể anh ảo tưởng nhưng dù sao em cũng đừng trách anh khi nói ra những lời như vậy. Anh vẫn là anh, không thể giấu nổi những cảm xúc thật trong anh luôn thôi thúc. Anh luôn nghĩ, luôn viện ra bất cứ lý do gì miễn sao được chung đường, cùng em đi về với dăm ba câu nói mà hầu như tiếng gió chen ngang là chính.

    Gặp nhau thêm một lần, anh vẫn phải về với hạnh phúc hiện tại, em vẫn phải gồng gánh tiếp ngày mai. Bởi cả hai đâu còn tự do lựa chọn???

    Gặp nhau thêm một lần với anh như uống một liều giảm đau cấp tốc vậy. Mãn nguyện đấy, mỉm cười đấy nhưng đổi lại chỉ là đau đớn dài hơi… em ạ.

    Thêm một lần, thì được gì…? Nên tốt nhất hãy để anh làm những gì anh nói em nhé!!

    Anh cũng biết rằng chuyện chúng mình chẳng đi đến đâu khi cả hai cách xa nhau vời vợi và cả hai cũng không còn là tự do để nhào nặn hạnh phúc bản thân. Đừng nói rằng khoảng cách không là gì, không gian là vô nghĩa đối vớitình yêu. Những triết lý ấy đã từng đúng nhưng cũng đã từng sai. Bởi thời gian dần trôi, anh nhận ra xa cách không chỉ đẩy anh và em về hai đầu đường đi mà cũng không thể níu kéo những tình cảm đang trở nên khô cạn. Chúng ta đang mơ những giấc mơ trong màn đêm sâu thẳm rồi buộc phải tỉnh giấc khi một ngày bộn bề đang kéo đến. Vẫn biết rằng có ai cấm được giấc mơ đâu phải không em? Lúc này đây anh vẫn chơi vơi giữa hai bờ quên, nhớ. Quên hay nhớ, nhớ hay quên mà sao anh không quyết nổi?

    Trời vào thu, đêm vẫn se lạnh như những gì vốn có của qui luật. Không có anh nhắc nhở, em hãy nhớ tự mặc thêm áo ấm trước khi ra khỏi nhà. Cố gắng dậy thật sớm để nấu ăn chăm sóc bản thân và chăm sóc các tình yêu bên cạnh. Cố gắng dậy thật sớm để dành cho nhau những suy nghĩ đầu ngày và có thể nghe một bài nhạc vui hoặc mỉm cười khi nghĩ đến anh và lặng lẽ xóa tin nhắn một cách hồi hộp âu lo sợ ai phát hiện. Em hãy luôn nhớ rằng, ở một nơi nào đó anh vẫn mong ngóng và cầu mong cho em được an lành hạnh phúc. Anh sẽ chúc phúc cho em. Chắc chắn là như thế. Dù cho em đang ở đâu, làm gì và cùng ai không phải anh. Anh sẽ mỉm cười với ý nghĩ trong một phút giây nào đó của cuộc sống bận rộn này, anh đã từng là hạnh phúc của em, dù mỏng manh tựa như những giọt sương dưới gió. Dẫu biết sương sẽ tan khi bình minh nắng lên nhưng còn đó những trong veo, lấp lánh trong giấc mơ của màn đêm thăm thẳm em à. Và anh cũng mong, ở đâu đó có vòng tay luôn chào đón dang rộng đợi anh. Anh cũng thật sự mãn nguyện và vui sướng khi biết rằng có những dòng nước mắt ở đâu đó vương rơi khi hay tin anh đau ốm. Lặng lẽ quan tâm và được quan tâm lặng lẽ cũng là diễm phúc phải không em? Sẽ là mãi mãi lặng lẽ quan tâm khi còn có anh tồn tại trên cõi đời này. Nào, em hãy cùng anh cảm nhận những điều lặng lẽ đó đi em.

    Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
    Ta có thêm ngày nữa để yêu thương...


     
  18. nguyentuanviet

    nguyentuanviet Chắn hội LÈO TÔM

    Để nhớ 1 thời ta đã yêu nhau....
     
  19. muathuvang_vt

    muathuvang_vt Trưởng Ban TC_CHLT

  20. nguyentuanviet

    nguyentuanviet Chắn hội LÈO TÔM