GÓC CHÉM GIÓ

Thảo luận trong 'Hội Chắn Hà Tây' bắt đầu bởi Seo 1976, 5/4/19.

  1. Seo1976

    Seo1976 Hội Chắn Hà Tây

    Xưa có một cô gái mồ côi cha mẹ, không ai nuôi. Cô phải đi ăn xin ngoài chợ. Tối lấy chiếu quấn nằm ngủ. Một hôm nghe nói Rằm Tháng Bảy cúng dường Tam Bảo có phước lắm, cô tự nghĩ làm sao mình tạo phước để khỏi nghèo khổ nữa.
    Hôm đó xin được có hai xu, cô muốn cúng cái gì mà chư Tăng trong chùa đều hưởng được hết. Nghĩ vậy cô mua hai xu muối, đem vô chùa năn nỉ vị nấu cơm: "Con xin được có hai xu để mua muối, xin được cúng hết chư Tăng trong chùa, mong người giúp cho". Vị ấy liền bỏ nắm muối của cô vào nồi canh to, thế là chư Tăng đều được hưởng đầy đủ. Bẵng đi một thời gian dài, cô cũng không còn nhớ chuyện cúng muối nữa.
    Lần lần lớn khôn, cô càng xinh đẹp lạ thường. Khi đó trong triều đình nhà Vua muốn chọn người làm vợ Thái Tử nhưng thấy mỹ nhân nào Thái Tử cũng từ chối. Vua ra lệnh cho các quan tìm người nào Thái Tử vừa ý sẽ được trọng thưởng. Bấy giờ một ông quan đi ngang vùng đó, thấy trên trời có vầng mây đỏ, ông nghĩ nơi đây chắc có dị nhân phước lớn.
    Giờ trưa, trên đường trở về, ông thấy cô bé khoảng 16 tuổi đang trùm chiếu ngủ. Ông đến gần nhìn, bất chợt cô bé thức dậy tốc chiếu ra. Thấy người con gái đẹp đẽ phi thường lại sống đầu đường xó chợ như vậy, ông tội nghiệp đem về nuôi. Cô được cho ăn mặc dạy dỗ đàng hoàng, tới năm cô 18 tuổi ông dẫn đến trình nhà Vua. Vua gọi Thái Tử lại, vừa thấy cô bé Thái Tử đẹp lòng ngay. Cô được Đông Cung Thái Tử cưới làm vợ.
    Khi Vua băng hà, Thái Tử lên ngôi vua và cô bé trở thành Hoàng Hậu. Khi làm Hoàng Hậu cô cứ nghĩ, không biết mình đã làm gì mà được phước thế này. Chừng ấy mới nhớ chắc do việc cúng muối năm xưa mà ra. Một hôm, Hoàng Hậu sắm đủ thứ vật dụng sang trọng truyền chở vô ngôi chùa ngày xưa.
    Nhưng lúc trước chỉ với hai xu muối của cô bé ăn xin, mà thầy trụ trì nói bữa nay có đại thí chủ đến cúng dường, bảo chư Tăng đánh chiêng trống đón. Bây giờ Hoàng Hậu đem nhiều tài vật đến nhưng thầy trụ trì không đánh chuông trống đón. Lấy làm lạ, Hoàng Hậu gặp thầy trụ trì hỏi "Thưa Thầy, ngày xưa con là đứa ăn mày, chỉ cúng dường có hai xu muối mà nghe chuông trống đánh rình rang. Ngày nay, con là Hoàng Hậu cúng cả xe trân bảo mà không nghe chuông trống gì hết?”.
    Thầy đáp: "Ngày xưa hai đồng xu rất quý vì đó là mạng sống của con. Muốn cúng chùa con phải nhịn đói, nên hai xu ấy lớn vô cùng. Ngày nay con là Hoàng Hậu, của cải đầy xe nhưng đó là của dân chớ đâu phải của con. Lấy của người làm phước cho mình thì đâu có gì quan trọng."
    ST 25/6

    FB_IMG_1624642711560.
     
  2. Seo1976

    Seo1976 Hội Chắn Hà Tây


    ĐỀ NGHỊ KỶ LUẬT ĐỒNG CHÍ NGUYỄN DU VÀ ĐỒNG CHÍ KIỀU NGAY VÀ LUÔN ĐỂ LÀM GƯƠNG...
    :-j:-j:-j:-SS:-h:-h:-h:-SS:-j:-j:-j
    Đơn vị hành quân gần đến địa phận tỉnh T , tôi chỉ biết đây là một khu rừng cây cối rậm rạp, bên trái có núi đá, dưới có con suối chảy róc rách còn bên phải là rừng đồi thoai thoải, vắng người qua lại và cũng chẳng có tiếng vượn kêu chim hót ...

    Lệnh của chỉ huy cho anh em nghỉ dưỡng sức . Lúc này là 16h 20' tuy tiết mùa Thu nhưng khá nóng, kỉ luật hành quân đơn vị đã phổ biến trước-đại thể: các tiểu đội quản lý quân số, đi đâu chí ít là ba người (tổ tam tam) và không được đi xa quá 500m . Đặc biệt không được đốt lửa và xâm phạm tài sản của nhân dân dù chỉ là rau, củ, quả...

    Các chiến sĩ chúng tôi người nào việc nấy tranh thủ răm rắp, người thì căng bạt làm trại, người thì mắc võng ngoài cây nhộn nhịp lắm, độ 20' sau xong việc anh em rủ nhau xuống suối tắm, một số thì vào rừng lúc trời chưa tối để kiếm thêm rau, củ , quả có thể cải thiện thêm .

    Người ở lại một trại gần lối mòn là Tân , quê Hà nội, sinh viên văn khoa năm thứ hai của trường ĐHSP HN...Tân kêu mệt nên không đi cùng anh em , nằm ườn đầu gối lên chiếc ba lô con cóc, hắn nhớ nhà, nhớ các bạn học trước ngày nhập ngũ bất giác ngâm:
    " Buồn trông cửa bể chiều hôm
    Thuyền ai thấp thoáng cánh buồm xa xa
    Buồn trông ngọn nước mới sa
    Hoa trôi man mác biết là về đâu
    Buồn trông nội cỏ ràu ràu...
    Cùng lúc đó, vô tình tiểu đoàn trưởng Toan đứng đái phía ngoài lều nghe thấy xông vào quát:
    - Tại sao đọc thơ buồn ? Thơ của đứa nào làm vậy ?
    - Dạ ! ... Kiều đấy chứ ạ !
    - Giỏi thật ! Kiều là thằng nào ?
    - Dạ là... của Nguyễn Du ạ ...
    - Nguyễn Du đâu rồi ? Cậu ấy và cậu Kiều thuộc biên chế ở A nào ? B nào ? C nào ??? Kiểm tra và cho kiểm điểm ngay và luôn cho tôi ! Chết thật ! Thanh niên thời đại mà buồn thế này thì còn mần ăn chi được nữa ???

    Tân buồn cười quá nhưng lại sợ tiểu đoàn trưởng , đành lấy tay che miệng và cúi gằm mặt xuống .
    Tiểu đoàn trưởng bực quá : " Thế nào ? còn bao che cho nhau phỏng ? Thế này không thể được, sắp vào trận rồi mà còn cấu kết với nhau làm thơ uỷ mị buồn bã thế thì lấy đâu tinh thần nhuệ khí chiến đấu được nữa ? Tân hơi hoảng, ấp úng:
    - Dạ thưa....
    - Thôi không cần dạ thưa gì sất , tôi mắt thấy tai nghe bắt quả tang rồi ! Cậu tên là gì ?
    - Dạ ... Em là Nguyễn văn Tân ... Không để cho Tân nói thêm, phân trần giải thích, tiểu đoàn trưởng ra lệnh :
    " Vào 7 giờ tối nay, cậu báo cho tay Kiều, và tay Nguyễn Du cùng cậu, còn tôi sẽ báo cho tiểu đội trưởng Cần của các cậu sang lán của đại đội trưởng ...tất cả lên tiểu đoàn gặp tôi".

    Tân chưa kịp định thần ...vừa hãi vừa buồn cười mà chẳng kịp nói được lời nào, còn vị Tiểu đoàn trưởng thì quay gót mà miệng vẫn lẩm bẩm: " Chết thật, may mà mình phát hiện sớm ngăn chặn kịp thời, chứ mà cấp trên biết tình trạng lính tráng tiêu cực như thế này thì hỏng bét cả một thế hệ " !

    20210703_214541.
     
  3. Phong 1988

    Phong 1988 Lý trưởng

    Xin chào các Bác .
    Đầu tuần Báo mới của anh @quyluongbv :D:x[-O<
    7777.
     
    Seo 1976quyluongbv thích điều này.
  4. Seo1976

    Seo1976 Hội Chắn Hà Tây


    XIN MỘT LẦN CÓ MẸ NGÀY THƠ

    Con sông quê đã qua bao nhiêu tuổi..
    Quá nửa đời vời vợi bóng Mẹ tôi..
    Hạ đong đầy - đông nước lại thành vơi..
    Sao cứ chát mặn mòi nơi đầu lưỡi..

    Mẹ tôi đó nhuốm màu chân bàn chổi..
    Những miếng ngon thì gói ghém phần chồng..
    Những lưng ong , má phấn với môi hồng..
    Dành cho con như nỗi lòng của Mẹ..

    Con vẫn biết rồi Mẹ không còn trẻ..
    Lưng đã đau..Tay cũng đã nhăn nheo
    Con ốc gầy - con ốc buổi chợ nghèo
    Quai nón cũ - lật hôm nào gió trở..

    Chị em con lớn lên từ thuở đó..
    Xa triền sông có bên lở bên bồi..
    Tóc hai màu con mới hiểu. Mẹ ơi..
    Vì sao Mẹ say nắng trời tháng sáu..

    Những lần ốm là những lần Mẹ giấu..
    Con vô tư nào có hiếu gì đâu ..
    Để bây giờ gần năm chục tuổi đầu..
    Nằm nhớ Mẹ - suốt canh thâu con khóc..

    Sao Mẹ chẳng kêu ca lời khó nhọc?
    Một tấm khăn, manh áo bọc chỉ nhàu..
    Ngày tết về - Mẹ nào dám đi đâu..
    Cứ cặm cụi vai bám màu hong khói.

    Đêm từng đêm gió ru cành vời vợi ...
    Mẹ ru con mòn mỏi những đợi chờ..
    Cả cuộc đời như hòn đá nén dưa..
    Âm thầm để những chát chua gặm nhấm..

    Thời gian hỡi xin hãy quay thật chậm
    Cho ta về tìm hơi ấm ổ rơm
    Nếm vị nồng của củ sắn độn cơm
    Chia miếng cháy còn thơm mùi bếp rạ..

    Cho ta về ôm tấm lưng của Mẹ..
    Khóc nỉ non nghe Mẹ kể chuyện đời
    Để tháng giêng tìm khói bếp chơi vơi
    Hạt Gạo đớn - khóc cười cho nhân thế

    Mấy mươi năm uống phong trần dâu bể..
    Con sông quê vẫn lặng lẽ đầy vơi..
    Xa quê rồi.. con nhớ Mẹ - Mẹ ơi
    Ai trả lại cho tôi.. thời thơ ấu..?
    .....
    ST. XĐ

    FB_IMG_1626853159512.
     
    Phong 1988 thích điều này.
  5. Seo1976

    Seo1976 Hội Chắn Hà Tây


    Ngày mai 1-8 ngày nghị quyết 15/2008/QH12 có hiệu lực ngày mà một quyết định đưa Hà Tây về miền ký ức . Nhớ về Hà Tây chúng ta cùng nhau ngược về quá khứ để hiểu về Hà Tây nhé

    HÀ TÂY
    “Bóng chiếc thoi đưa ánh mắt long lanh/ Trời đất Hà Tây tay em dệt lụa”,
    Hà Tây là gì? Là Hà Đông và Sơn Tây.
    Hà Đông là gì? Là “Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát/ Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông”. Vùng đất địa linh nhân kiệt này nằm giữa sông Nhuệ và sông Đáy, cách Hồ Gươm - Tháp Rùa ngót nghét 10 km.
    Thời Nguyễn, làng Cầu Đơ thuộc huyện Thanh Oai, phủ Ứng Hòa, tỉnh Hà Nội có cây cầu Đơ sơn trắng toát, mái ngói đỏ tươi bắc qua dòng sông Nhuệ xanh biếc (ảnh )
    Năm 1888 triều đình Nguyễn giao thành Hà Nội cho Pháp làm nhượng địa, gom phần đất còn lại lập ra tỉnh Cầu Đơ, tỉnh lỵ đóng ở làng Cầu Đơ. Năm 1904 Toàn quyền Đông Dương Pôn Đu-me (Paul Doumer) chủ trương thay các địa danh nôm na quê kệch thành các địa danh văn vẻ mỹ miều. Có vài đề xuất, nhưng đề xuất của Đốc học Cầu Đơ là Thám hoa Vũ Phạm Hàm (1864-1906) được chấp thuận. Từ đó tỉnh Cầu Đơ mang tên Hà Đông, tỉnh lỵ vẫn chỗ cũ nhưng đổi thành thị xã Hà Đông.
    Ở phía tây nam Hà Nội, sao chọn tên Hà Đông?
    Chả là sách Mạnh Tử có câu: “Hà Nội hung tắc di kỳ dân ư Hà Đông, chuyển kỳ túc ư Hà Nội” nghĩa là: Hà Nội gặp chuyện bất ổn thì đưa dân về Hà Đông, đưa thóc từ Hà Đông về Hà Nội”. Vũ Phạm Hàm muốn nhấn mạnh vai trò quan trọng của vùng đất này đối với thủ phủ của Đông Dương khi đó. Lưu ý, “dữ như sư tử Hà Đông” là nói tỉnh Hà Đông ở vùng Hoa Bắc bên xứ Tàu kia. Chớ có nhận vơ!
    Hà Đông sản sinh lắm nhân tài đáo để. Sơ sơ có Nguyễn Du (quê Thanh Oai); Ngô Thì Nhậm; các danh sĩ Nguyễn Trãi, Dương Khuê (1839-1902), Dương Lâm (1851-1920); Nguyễn An (triều Hồ) là tổng công trình sư Tử Cấm Thành ở Bắc Kinh và nhiều công trình vĩ đại khác bên xứ Tàu; Trần Quý (triều Trần) là ông tổ nghề dệt gấm ở nước ta; nhà văn Tô Hoài; nhà tư sản Bạch Thái Bưởi; đại tướng Lê Trọng Tấn; nhà bác học Nguyễn Văn Hiệu (người làng Cầu Đơ); nữ thi sĩ Xuân Quỳnh (người La Khê); v.v.
    Thế còn Sơn Tây?
    Sơn Tây có nghĩa là núi ở phía tây, bởi núi Ba Vì, Tản Viên ở phía tây kinh thành Thăng Long.
    Năm 1469 nhà Lê thành lập Sơn Tây thừa tuyên, gọi tắt là trấn Sơn Tây, còn gọi là Xứ Đoài: "Tôi nhớ xứ Đoài mây trắng lắm/ Em có bao giờ em nhớ thương". Ban đầu, trấn sở Sơn Tây ở xã La Phẩm, huyện Ba Vì, đến thời Lê Cảnh Hưng dời về xã Đường Lâm. Năm 1832 vua Minh Mạng chia nước ta thành 30 tỉnh và 1 kinh đô, thế là tỉnh Sơn Tây ra đời, tỉnh lỵ dời đến xã Thuần Nghệ, huyện Tòng Thiện. Năm 1884 Pháp lập tỉnh Sơn Tây mới là vùng đất có sông Đà, sông Hồng và sông Đáy bao quanh, tỉnh lỵ là thị xã Sơn Tây bên hữu ngạn sông Hồng.
    Nhân vật lịch sử của Sơn Tây nhiều ra phết: Phùng Hưng- Bố Cái Đại Vương (761-802); Ngô Quyền (898-944), vua đầu tiên của VN; Phùng Khắc Khoan (1528-1613); Giang Văn Minh (1573-1638) là sứ thần Bất nhục quân mệnh (Không để nhục mệnh vua); nhạc sĩ Đức Huy (sinh 1947) 70 tuổi vẫn đi hát và lấy vợ, sinh 2 đứa con khỏe mạnh; tướng Nguyễn Cao Kỳ (1930-2011), được coi là biểu tượng của sự hòa hợp hòa giải dân tộc; các thi sĩ Tản Đà, Quang Dũng; ông tổ 4 đời trở về trước của Ngô Đình Diệm (1901-1963) thuộc dòng họ Ngô ở Sơn Tây.
    Năm 1965 Hà Đông, Sơn Tây sáp nhập thành Hà Tây, tỉnh lỵ là thị xã Hà Đông. Năm 1975 Hà Tây nhập với Hòa Bình thành Hà Sơn Bình, tỉnh lỵ vẫn là thị xã Hà Đông. Năm 1991 lại tách ra như trước 1975, tỉnh lỵ cứ là thị xã Hà Đông. Cuối năm 2006, hai thị xã Hà Đông, Sơn Tây được nâng cấp lên thành phố.
    Đùng một phát, ngày 1-8-2008, toàn bộ tỉnh Hà Tây nhập cái rộp vào Hà Nội, thành phố Sơn Tây bị giáng xuống thị xã, thành phố Hà Đông biến thành quận Hà Đông.
    ST.XĐ
    Ảnh : Cầu đơ xưa

    FB_IMG_1627728594806.
     
    Nguyễn Tiểu Thương thích điều này.
  6. Seo 1976

    Seo 1976 Hội trưởng - Hội Chắn Hà Tây


    TÔI KHÔNG NÓI !

    Tôi không nói
    Lên Sơn Tây mà hỏi
    Sao Xứ Đoài mắt con gái cứ long lanh ?
    Sao vạt rừng nguyên sinh không nhớ tuổi
    Cứ mãi xanh lợp mát cả Cổ Thành ?

    Tôi không nói
    Lên Ba Vì mà hỏi
    Tự bao giờ mây đã trắng thiên thu ?
    Sao nước giếng đá ong ngọt lịm
    Một hụm thôi..say.. lãng đãng phiêu du ?

    Người cứ đến cứ đi rồi sẽ thấy
    Những phố gầy ngõ nhỏ thật bình yên
    Con gái Sơn Tây hiền như mực tím
    Khép áo qua đường nghiêng nón mới làm duyên

    Tôi không nói
    Nghìn lần tôi không nói
    Người yêu tôi là thôn nữ Xứ Đoài
    Tôi mãi nhớ
    muôn năm sau còn nhớ
    Thuở dậy thì
    Tóc em chấm ngang vai
    ST. XĐ
    Ảnh : Người ST

    FB_IMG_1634030667838. FB_IMG_1634030665011. FB_IMG_1634030695843. FB_IMG_1634030671427. FB_IMG_1634030658448. FB_IMG_1634030708276. FB_IMG_1634030699686. FB_IMG_1634030713272.
     

    Các tệp đính kèm:

    Nguyễn Tiểu Thương thích điều này.
  7. Seo 1976

    Seo 1976 Hội trưởng - Hội Chắn Hà Tây


    Vịnh Hà Tây - Trả lại tên cho em
    Địa linh là đất Hà Tây
    Nhân kiệt cũng ở nơi đây Xứ Đoài
    Mảnh đất có một không hai
    Hai vị hoàng đế lên ngai trị vì
    Hà Tây có núi Ba Vì
    Chùa Hương tiên cảnh ngại gì viếng thăm
    Lễ Hội thì có hàng trăm
    Làng nghề truyền thống tiếng tăm lẫy lừng
    Hồ Đồng Mô giáp bìa rừng
    Sân gôn nơi ấy đã từng vang danh
    Im lìm mái cổ nhà tranh
    Đường Lâm nơi ấy đã thành đất thiêng
    Sơn Tây thành cổ còn nguyên
    Một thời ghi dấu lời nguyền ngoại xâm
    Hà Tây cổ kính phong trần
    Mặc dù đã nhập vào phần thủ đô
    Mong ước trả lại cái tên
    Để đời con cháu không quên đất này !
    ST.XĐ

    FB_IMG_1634259503287.
     
  8. Seo 1976

    Seo 1976 Hội trưởng - Hội Chắn Hà Tây


    MƯA TRÊN THÀNH CỔ
    Mưa tầm tã thị xã nhòa hư ảo
    Cổ thành buồn cúi mặt nghĩ ngợi chi
    Bốn cửa ô gió lồng lên gọi bão
    Mây trắng về đâu để xám lạnh Ba Vì ?

    %%-%%-%%-
    Cây khép lá thôi hết lời thủ thỉ
    Phố nhạt đèn như tiễn một người đi
    Chuông giáo đường bao nhiêu chiều ướt sũng
    Gió thét gào át tiếng mõ từ bi

    %%-%%-%%-
    Em ở đâu có kịp về rút áo ?
    Gấp muôn năm thơm thảo nắng sông Hồng
    Ai vội về, lách mình qua khe cổng
    Ướt hết rồi tội nghiệp lụa Hà Đông

    %%-%%-%%-
    Trong quán lá có người ngồi bó gối
    Chén rượu suông nhạt thếch tự lâu rồi
    Thương bé nhỏ gió về làm tóc rối
    Mưa dừng thôi cho hoa tím lên đồi

    ST.XĐ

    FB_IMG_1634372595092. FB_IMG_1634372586327.